...Dường như ai đi ngang cửa, gió mùa Đông buốt se ḷng. cho lá thu vàng đă rụng, chiều nay cũng bỏ ta đi. Nằm nghe xôn xao tiếng đời, mà ngỡ ai đó nói cười, bỗng nhớ cánh bườm xưa ấy, giờ đây cũng bỏ ta đi...